Dương Văn Đô Ngày 04/7/2014

08:06 Review khách sạn 0 Comments

Tự dưng hôm nay Tôi lại muốn gõ lên phím những dòng suy nghỉ của mình ,hôm nay,à không...Chắc có lễ là  trong thời gian qua trong năm 2014 tôi đã gặp và nghe những chuyện không vui từ  người thân nhất của mình, Tôi không hiểu cuộc sống đẩy đưa và cám dổ của ở bên ngoài to lớn đến chừng nào mà con người ai cũng phải lao vào những cám dổ đó ít nhất một lần...Mỗi lần nhận được phone của mẹ thật sự tôi cảm thấy rất vui nhưng không hiểu sao trong những tiếng cười trong cuộc trò chuyện  tôi nhận ra có chút gì đó gọi là ấp ủ và hơi buồn của Mẹ...Thật sự tôi rất thượng mẹ Tôi - có thể đối với người khác mẹ tôi chẳng là gì trong thế giới to lớn này... nhưng đối với tôi mẹ là người  có thể lớn hơn cả thế giới mà tôi đang sống...Tôi là một đưa con mà chưa một lần thoát nên lời nói con xin lỗi, con cám ơn hay chúc môt lời hay lời hỏi quan tâm nào đó đến người thân xung quân tôi, có thể do Tôi là một đưa ít nói và không biết cách để thể hiện được tình cảm của mình...Tôi không nhớ nổi từ lúc tôi sinh ra cho đến tôi hôm nay đã 21 tuổi, Mẹ tôi đã  chăm sóc tôi , lo lắng cho tôi... và cũng không biết bao lần tôi đã làm mẹ buồn và đôi lần làm đôi mắt của mẹ rơi... Có một lần tôi đã lấy đi nước mặt của mẹ có thể đây là lần tôi cảm thấy mình rất tồi tệ và suy sụp nhất của  mình...Thấm thoát thế mà cũng đã hớn 5 năm trồi qua rồi đây...Từ ngày tôi nhận được tin từ thằng bạn thân...Nói  gọi cho Tôi và hỏi Tôi Đô ơi mày đi coi điểm thi chưa.... mày thi kiểu gì vậy mày rớt rồi kìa... thật sự tôi cứ ngỡ nó chỉ nói đùa và chọc mình thôi...Nhưng thật là tồi tệ khi Tôi không thể vượt qua cái kì thi gọi là không đi thi cũng  có thể đạt được... Lúc đó tôi không biết mình phải làm gì nữa...suy sụp...thất vọng...quá nhiều suy nghỉ trong đầu...Lúc đó tôi chỉ biết nhốt mình vào căn phòng...Nhưng lúc đó người đâu đớn và buồn nhất chắc có là không phải Tôi mà là  Mẹcủa tôi đây...Mẹ không la quát gì tôi cả...Mẹ chỉ nói  một câu đơn giản đừng buồn con à...ai đi trên đường mà không ngả...Mẹ tôi không buồn vì tôi đã thi rớt đâu mà buồn vì thấy tâm trạng và thể xác của tôi lúc đây...Mỗi chiều khi mẹ đi làm về Ba-Mẹ Tôi đi làm xa lắm  mỗi ngày đều chạy xe máy ít nhất là 200km mỗi ngày cho dù nắng hay mưa...Bà đều vào phòng xem tôi như thế nào...Và cũng một câu Mẹ đã hỏi tôi nhiều lần là con đã ăn gì chưa.. để Má đi mua đồ cho ăn ...Ân cần lắm Mẹ của Tôi ấy...Tôi thấy thương Mẹ lắm...Cứ thế  thời gian trôi...ngày lại qua ngày...cũng làm cho vơi đi chút gì đó gọi là tủi thân hay vì một ai đó đã làm tôi có một nao lòng và cố gắng hơn...Tôi đã tự mình tìm tòi những gì mình thích và không cần phải để ý người ngoài nhìn và nói gì - tôi đã sống với hai chữ MẶC KỆ ...Cuộc sống này tôi vẫn còn nợ mẹ Tôi...Nợ mẹ Tôi lời xin lỗi...nợ Mẹ Tôi lời cám ơn...Tôi còn nợ mẹ nhiều lăm...

0 nhận xét: