Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật Ký Của Tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Dương Văn Đô Ngày 04/7/2014

Tự dưng hôm nay Tôi lại muốn gõ lên phím những dòng suy nghỉ của mình ,hôm nay,à không...Chắc có lễ là  trong thời gian qua trong năm 2014 tôi đã gặp và nghe những chuyện không vui từ  người thân nhất của mình, Tôi không hiểu cuộc sống đẩy đưa và cám dổ của ở bên ngoài to lớn đến chừng nào mà con người ai cũng phải lao vào những cám dổ đó ít nhất một lần...Mỗi lần nhận được phone của mẹ thật sự tôi cảm thấy rất vui nhưng không hiểu sao trong những tiếng cười trong cuộc trò chuyện  tôi nhận ra có chút gì đó gọi là ấp ủ và hơi buồn của Mẹ...Thật sự tôi rất thượng mẹ Tôi - có thể đối với người khác mẹ tôi chẳng là gì trong thế giới to lớn này... nhưng đối với tôi mẹ là người  có thể lớn hơn cả thế giới mà tôi đang sống...Tôi là một đưa con mà chưa một lần thoát nên lời nói con xin lỗi, con cám ơn hay chúc môt lời hay lời hỏi quan tâm nào đó đến người thân xung quân tôi, có thể do Tôi là một đưa ít nói và không biết cách để thể hiện được tình cảm của mình...Tôi không nhớ nổi từ lúc tôi sinh ra cho đến tôi hôm nay đã 21 tuổi, Mẹ tôi đã  chăm sóc tôi , lo lắng cho tôi... và cũng không biết bao lần tôi đã làm mẹ buồn và đôi lần làm đôi mắt của mẹ rơi... Có một lần tôi đã lấy đi nước mặt của mẹ có thể đây là lần tôi cảm thấy mình rất tồi tệ và suy sụp nhất của  mình...Thấm thoát thế mà cũng đã hớn 5 năm trồi qua rồi đây...Từ ngày tôi nhận được tin từ thằng bạn thân...Nói  gọi cho Tôi và hỏi Tôi Đô ơi mày đi coi điểm thi chưa.... mày thi kiểu gì vậy mày rớt rồi kìa... thật sự tôi cứ ngỡ nó chỉ nói đùa và chọc mình thôi...Nhưng thật là tồi tệ khi Tôi không thể vượt qua cái kì thi gọi là không đi thi cũng  có thể đạt được... Lúc đó tôi không biết mình phải làm gì nữa...suy sụp...thất vọng...quá nhiều suy nghỉ trong đầu...Lúc đó tôi chỉ biết nhốt mình vào căn phòng...Nhưng lúc đó người đâu đớn và buồn nhất chắc có là không phải Tôi mà là  Mẹcủa tôi đây...Mẹ không la quát gì tôi cả...Mẹ chỉ nói  một câu đơn giản đừng buồn con à...ai đi trên đường mà không ngả...Mẹ tôi không buồn vì tôi đã thi rớt đâu mà buồn vì thấy tâm trạng và thể xác của tôi lúc đây...Mỗi chiều khi mẹ đi làm về Ba-Mẹ Tôi đi làm xa lắm  mỗi ngày đều chạy xe máy ít nhất là 200km mỗi ngày cho dù nắng hay mưa...Bà đều vào phòng xem tôi như thế nào...Và cũng một câu Mẹ đã hỏi tôi nhiều lần là con đã ăn gì chưa.. để Má đi mua đồ cho ăn ...Ân cần lắm Mẹ của Tôi ấy...Tôi thấy thương Mẹ lắm...Cứ thế  thời gian trôi...ngày lại qua ngày...cũng làm cho vơi đi chút gì đó gọi là tủi thân hay vì một ai đó đã làm tôi có một nao lòng và cố gắng hơn...Tôi đã tự mình tìm tòi những gì mình thích và không cần phải để ý người ngoài nhìn và nói gì - tôi đã sống với hai chữ MẶC KỆ ...Cuộc sống này tôi vẫn còn nợ mẹ Tôi...Nợ mẹ Tôi lời xin lỗi...nợ Mẹ Tôi lời cám ơn...Tôi còn nợ mẹ nhiều lăm...

Dương Văn Đô












































Đảo bà lụa



Biết làm sao

Hôm nay mami lại gọi điện  , cũng như mọi ngày , cũng câu hỏi   : út có khỏe không  ăn cơm hay chưa , dạo này mập lên kí nào ko , như mọi khi tôi rất vui  khi nhận được cú điện thoại của mami  , nhưng sao hôm nay tôi thấy lòng mình buân khuân  quá. Không biết phải làm sao , mỗi nhà mỗi cảnh , cái cảnh mà út và gia đình đã xảy ra trong thời gian vài năm trước , thì hôm nay nó lại xảy ra một lần nữa  , nói gì bây giờ  khi mình ko có thể bên gia đình để sẽ chia nổi buồn này , biết làm sao khi giờ đây tay trăng đi vào đời thì  làm sao có thẻ giải quyết được chứ . Gia đình tuy có chuyện nhưng cú điện thoại của mami vẫn cố gắn mỉm cười để cho mình đở phải lo lắng và không phải buồn .Nhưng mình biết mami rất buồn và suy nghỉ rất nhiều.Út rất muốn về với ia đình về với nhà  nhưng sao mà về được hả , công việc nhiều quá , dự định trong đời còn nhiều quá thì sao đây . Thật sự không muốn nghe được tin nhắn này .Xa gia đình hơn một năm , út cũng đã lớn hơn nhiều , biết tự lo cho bản thân mình ,  biết hoài nhịp cuộc sống nơi này , cũng đã đến nhiều nơi   và đã ngộ ra rất nhiều điều . Thời gian ngắn ngủi lắm , mình cần phải quan tâm và yêu thương  người bên cạnh mình hơn. Cho dù gì đi nữa  thì con cũng cố gắn làm và ở lại đây cho đến khi con có thể đứng vững ở nơi này  giống như lời gia đình dặn . Cố gắn sống tốt  và thời gian cũng qua nhanh thôi , tết út sẽ về thăm gia đình ,  út nhớ gia đình  bé bé của út lắm , nhớ thằng cháu nhỏ  , nhớ những buổi cơm chiều  , nhớ má và ba lắm , nhớ anh trai hay đánh mình mà cũng là người anh bảo về mình nhất - nổi buồn ơi hãy qua nhanh nhá .

Bất chợt mưa -



Lại muốn lang thang nữa rồi , chiều hôm nay bất chợt trời lại mưa - sg mưa lướt qua  nhanh  lắm ,  nó  vội vã và hối hả,  những cơn mưa bất chợt  như  vậy nó đưa tôi về những  nỗi buồn khác biệt…nỗi nhớ người cũ , sự chờ mong người mới  và  lại  muốn lang thang đâu đó cho lòng nhẹ hơn , Có những khi, lang thang trên đường, muốn cho con đường dài mãi, để được đi hoài dưới hàng cây mát rượi, được ngửi  miết hương hoa thoang thoảng đâu đó, dịu lòng...Có những khi, lang thang trên đường, ngỡ ngàng nhận ra sao xung quanh người ta toàn đi đôi đi cặp, bất giác nhìn xuống đôi tay của mình cảm thấy nhẹ nhàng hơn, tôi chấp nhận nhìn về mảng quá khứ của mình, có một thời để nhớ và hơn hết tôi nghĩ dẫu sao đó cũng là may mắn cho riêng mình…đã từng cần ai đó và đã từng thỏa ước mong…nỗi nhớ này dành riêng cho qua khứ, góc khuất lặng lẽ không thể gọi tên...Có những khi, lang thang trên đường, muốn lắm mình cũng là con đường, để đưa bước chân ai về nơi mình muốn đến…
DƯƠNG  VĂN ĐÔ



Khách sạn dung quất, khách sạn quảng ngãi

Dương Văn Đô - Thư 7 bình yên



Bình yên  , bình yên lắm , đã lâu lắm rồi mình mới có được cảm giác như thế ,bỏ lại đằng sau sự ồn ào , áp lực của công việc , bỏ lại sự cô đơn , nổi nhớ vô hình từ một ai đó…Vẫn như mọi lần , cuối tuần nào cũng thế, ngồi  bên mâm cơm với những món ăn tôi thường hay nấu , ngồi giữa những cử chỉ yêu thương, ngồi  giữa những cử chỉ chăm chút của những người sống cùng tôi , tôi xem họ  như một gia đình thứ 2 của  mình , ngôi nhà cũ nhưng bình yên…Cuộc sống là một chuỗi những sự kiện trùng lặp và hỗn độn, hỗn độn ngay từ lúc bắt đầu. Nhưng tôi tin, một khoảng khắc nào đó, mỗi chúng ta đều phải "lắng đọng", nhìn lại những gì đã trôi qua trong cuộc đời mình. Bất cứ điều gì diễn ra xung quanh ta đều có thể khiến ta lắng đọng. Vì tinh thần không vận động một cách vội vã và máy móc như thể xác, nó vận động trong tĩnh lặng và không theo bất cứ một quy luật nào.Con người sinh ra để sống chứ không phải để chuẩn bị sống, do đó, hãy sống mỗi ngày khi nó đến và không đốt cháy ngọn nến cuộc đời ta ở cả hai đầu. Cần lắm những khoảng lặng trong đời để ta nhận ra rằng: "Không sống chậm chạp để khỏi hối tiếc những gì đã bỏ lỡ ngày hôm qua và cũng không sống vội vã để chẳng còn gì mà thưởng thức ngày mai. Hãy sống có ý nghĩa ngày hôm nay vì đó là món quà của cuộc sống!".Ngày hôm nay, tôi sẽ tin rằng mình là người đặc biệt, một người quan trọng. Tôi sẽ yêu quý bản thân tôi với chính những gì tôi có và không so sánh mình với những người khác
Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình. ..Ngồi lặng lẽ ở một nơi yên tĩnh, có tiếng nhạc dịu nhẹ,  và nghĩ ngợi về cuộc đời… Sẽ rất nhiều người bảo – 20 tuổi, có cái gì để mà suy nghĩ và mất nhiều thời gian đến thế? Mà tôi hay nghĩ ngợi lung tung nhỉ? Uh, cũng phải – có gì để suốt ngày phải trầm ngâm như thế, trong khi và cuộc sống ngoài kia – gấp gáp lắm… Thật phí thời gian!..


Cảm xúc đã qua

 Sang nay tôi dạy rất sơm , một mình trong căn phòng , một chút lạ trong tôi, cũng đã lâu rồi  tôi mới rảnh rổi để lại nghỉ về những ngày đã qua của cuộc đời mình , những gì mình đã đạt được ,  những thành công lẫn thất bại , những ước mơ những dự định  vội vàng còn lại dang dở...Điều khó khăn nhất và ý nghĩa nhất của cuộc sống này, là khi băng qua hết những điều tưởng chừng là địa ngục , ta vẫn giữ được trong tâm hồn mình một chút hương nồng của những tháng năm tuổi trẻ. Để rồi dù đang ở bất cứ đâu trong chặng đường dài của cuộc đời này, ta vẫn cứ là một  cậu bé .Con người ta vốn phức tạp như thế, nên thật khó để biết được ai giả dối, ai thật lòng. Nhất là trong chuyện tình cảm, có những khi ta yêu và rất tin tưởng một người, trao cho họ cả con tim chân thành không chút tính toán. Để rồi khi họ rời xa ta, ta chỉ biết tự mỉm cười an ủi bản thân, ngỡ ngàng nhận ra mình đã đổi thay mất rồi.Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến. Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó,người yêu có thể cô đơn ngay khi ở bên nhau.Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn.Bản thân tôi, mỗi ngày qua luôn canh cánh câu hỏi: Mình đang sống hay tồn tại? Để chi à . Để nhắc nhở mình không được vô cảm, không được làm những việc vô nghĩa và luôn luôn biết yêu thương...Dậy sớm hơn mọi ngày để thấy rằng hôm nay thật đẹp. Nắng chan hòa giăng khắp lối đi, những thanh âm trong trẻo của ngày mới nghe thật vui tai, chẳng giống tiếng còi xe ồn ào náo nhiệt ngày hôm qua. Và ta thay đổi. Tràn đầy hứng khởi cho ngày mới.Cười lên một chút nhá , vơi sbanj bè người thân ,  hãy sẽ chia niềm vui của mình với họ để  họ hanh phúc hơn , hãy khóc nếu thật sự bạn muốn khóc nhá , khóc để thấy  mình nhỏ bé hơn , khóc để thấy mình trưởng thành hơn , đừng buồn  vì rồi cũng sẽ qua..Cuộc sống xung quanh  và thời gian trôi qua nhanh lắm , hãy nắm thật chặc  lấy những hình ảnh thân thương , những khoản khác muôn màu , để ngày mai ta vẫn còn một kí ức dể nhớ về....!